Vua Lear của William Shakespeare là một bi kịch thời Jacobean, viết bằng tiếng Anh cận hiện đại và được trình diễn lần đầu vào những năm đầu thế kỷ XVII; văn bản cổ nhất còn lưu truyền được in năm 1608 (gọi là Quarto), sau đó xuất hiện một phiên bản sửa đổi đáng kể trong First Folio năm 1623. Tác phẩm được sáng tác trong giai đoạn nước Anh suy ngẫm sâu sắc về chính trị và văn hóa sau khi James I lên ngôi, dựa trên truyền thuyết lịch sử Anh được truyền lại qua các biên niên sử và nguồn kịch trước đó, đặc biệt là truyện về Lear trong biên niên sử của Holinshed và vở kịch ẩn danh The True Chronicle History of King Leir. Ngôn ngữ sân khấu — thể hiện qua các phân chia hồi và cảnh rõ ràng và mật độ tu từ dày đặc của cảnh mở đầu ở triều đình — phản ánh phong cách bi kịch chín muồi của Shakespeare, được định hình bởi sân khấu chuyên nghiệp ở London và các tranh luận đương thời về chủ quyền, quyền kế vị và quan hệ huyết thống. Tác phẩm mổ xẻ hệ quả thảm khốc khi quyền lực công bị nhầm lẫn với dục vọng riêng tư: yêu cầu những tuyên bố tình yêu mang tính trình diễn của Lear đã biến mâu thuẫn chính trị thành sự sụp đổ về đạo đức và tinh thần. Cốt truyện song song càng làm sâu sắc khảo sát này: bi kịch gia đình của Gloucester phản chiếu bi kịch của Lear, bộc lộ cách thức tính chính danh, sự thừa nhận và sai lầm trong phán đoán có thể làm xói mòn cả gia đình lẫn nhà nước. Qua miêu tả khắc nghiệt về đau khổ — từ việc trục xuất những người nói sự thật đến cảnh hoang vắng trên đồi — Vua Lear đặt câu hỏi về công lý, tự nhiên và giới hạn của ý nghĩa nhân sinh trong hoàn cảnh tột cùng; những đổi mới về xây dựng nhân vật, tính mỉa mai và cấu trúc bi kịch đã biến tác phẩm thành một điểm mốc trong quan niệm hiện đại về bi kịch của Shakespeare và là thước đo cho văn học, triết học và truyền thống biểu diễn về sau.