About this audiobook
Hugh Lofting, nhà văn người Anh sinh năm 1886, đã sáng tác Câu chuyện về Bác sĩ Dolittle ở Vương quốc Anh đầu thế kỷ XX, chuyển hóa kinh nghiệm làm sĩ quan trong Thế chiến I thành những truyện tưởng tượng cho thiếu nhi. Viết bằng tiếng Anh, Lofting khởi thảo các câu chuyện dưới dạng thư gửi cho con cái mình, phương thức sau này hợp thành một loạt xuất bản xoay quanh một bác sĩ biết trò chuyện với thú vật. Câu chuyện về Bác sĩ Dolittle, xuất bản lần đầu năm 1920, ra đời giữa thời kỳ phát triển mạnh của văn học thiếu nhi Anh–Mỹ, với những nét tinh nghịch, rõ ràng về đạo đức, tính tò mò khoa học và các nhân vật động vật được nhân hóa. Sách chơi đùa với ngôn ngữ — qua chiêu thức ngôn ngữ của thú vật và việc vẹt dịch lời nói — cùng với giọng trào phúng trìu mến, thường hài hước về những giả bộ xã hội, đặt tác phẩm vào bối cảnh giữa hai cuộc chiến, khi người ta quan tâm tới khoa học hiện đại, ngôn ngữ và chủ nghĩa đế quốc, đồng thời bám vào khung cảnh Anh quốc của Puddleby-on-the-Marsh và một thế giới gia đình, đời thường. Về hình thức và giọng điệu, tác phẩm pha trộn tính giáo huấn với phiêu lưu, dấu ấn đặc trưng trong cách kể dễ tiếp cận nhưng có nguyên tắc của Lofting.
Ở mức đề tài, Câu chuyện về Bác sĩ Dolittle thúc đẩy suy ngẫm về giao tiếp, chăm sóc và ranh giới giữa con người với thú vật. Ý tưởng trung tâm — khả năng hiểu lời thú và đáp lại bằng quan sát kiên nhẫn — biến nghề y thành một đối thoại liên loài ưu tiên sự đồng cảm hơn là khoe khoang. Sự chuyển hướng này vạch trần giới hạn của những bác sĩ thông thường tự cho mình quyền uy, đồng thời đề cao một nghề nghiệp dựa trên lắng nghe chu đáo, trách nhiệm đạo đức và tinh thần tìm hiểu khoa học. Quan điểm đặt động vật làm trung tâm của Lofting — hiện thân qua “hai thứ tiếng” của Polynesia và hệ thống cửa dành cho thú được chế tác cầu kỳ — báo trước truyền thống giả tưởng thế kỷ XIX–XX rộng lớn hơn, nơi những con vật biết nói đứng ở trung tâm các vấn đề đạo đức. Ảnh hưởng bền bỉ của tác phẩm thể hiện qua các phần tiếp theo và dòng chuyển thể từ sân khấu đến màn ảnh, góp phần phổ biến thể loại giả tưởng động vật biết nói trong văn học thiếu nhi phương Tây; đồng thời nó cũng mời gọi suy xét phê bình về những thái độ cận hiện đại liên quan đến giai cấp, đế quốc và nhân hóa mà độc giả tiếp tục nhìn nhận lại khi chương mục văn học thay đổi.