About this audiobook
Chủ nghĩa thực dụng của William James, xuất bản năm 1907, bắt nguồn từ một loạt bài giảng công khai mà ông trình bày ở Boston và Đại học Columbia trong các năm 1906–1907. Khi đó James đã là một nhân vật nổi bật trong triết học và tâm lý học Mỹ, góp phần đưa tâm lý học thành một ngành thực nghiệm độc lập. Cuốn sách ra đời trong bối cảnh triết học đầy căng thẳng giữa chủ nghĩa kinh nghiệm và chủ nghĩa duy lý, giữa duy tâm và duy thực, cùng với mối quan tâm ngày càng tăng tới việc ứng dụng tư tưởng triết học vào những vấn đề cụ thể của con người. James tổng hợp và phổ biến phương pháp thực dụng — vốn ban đầu gắn với người bạn Charles Sanders Peirce — như một cách làm sáng tỏ các ý niệm bằng cách xét đến hậu quả thực tiễn của chúng. Phương pháp của ông nhấn mạnh chủ nghĩa đa nguyên, sự cởi mở với kinh nghiệm và tính hữu dụng của niềm tin, phù hợp với tinh thần trí thức của Kỷ nguyên Tiến bộ.
Về nội dung, Chủ nghĩa thực dụng quan tâm đến chân lý, ý nghĩa và vai trò của ý tưởng trong việc hướng dẫn hành động con người, xem niềm tin như những công cụ tiến hóa thông qua hiệu quả thực tiễn trong kinh nghiệm sống hơn là như những tấm gương cố định phản chiếu thực tại. James trình bày chủ nghĩa thực dụng như một triết lý trung đạo, tìm lối đi giữa chủ nghĩa tuyệt đối cứng nhắc và chủ nghĩa hoài nghi quá độ, và mời độc giả coi triết học là một phần liền mạch của đời sống hàng ngày. Phong cách sinh động, dễ hiểu và sự sẵn sàng tiếp cận cả giới chuyên môn lẫn công chúng đã mở rộng tầm ảnh hưởng của những ý tưởng này. Cuốn sách đã tác động mạnh mẽ đến tư tưởng thế kỷ 20, định hình truyền thống triết học Mỹ, truyền cảm hứng cho các lĩnh vực giáo dục, chính trị và văn học, và góp phần khẳng định vị thế quốc tế của James như một trong những người sáng lập chủ nghĩa thực dụng Mỹ cùng với Peirce và John Dewey.