About this audiobook
Được viết vào thế kỷ IV TCN, Đạo đức Nikômachê của Aristốt là một trong những văn bản nền tảng của triết học đạo đức phương Tây. Có lẽ được đặt theo tên cha hoặc con trai của ông, đều gọi là Nikômachus, tác phẩm tập hợp những suy tư của Aristốt về bản chất của đời sống tốt đẹp và việc tu dưỡng đức hạnh. Là môn sinh của Platon và sau này là thầy dạy của Alexandros Đại đế, Aristốt phát triển phương pháp tiếp cận mang tính kinh nghiệm và hệ thống của riêng mình, thường khác biệt với chủ nghĩa duy tâm của thầy ông. Tác phẩm ra đời trong bối cảnh trí tuệ Hy Lạp cổ điển, nơi các vấn đề chính trị, đạo đức và mục đích con người là trọng tâm đời sống công cộng và học thuật; lấy thành bang (polis) làm sân khấu cho sự thịnh vượng con người, nó phản ánh niềm tin của Aristốt về mối liên hệ chặt chẽ giữa lý thuyết đạo đức và đời sống chính trị. Về nội dung, tác phẩm khám phá khái niệm eudaimonia — thường được dịch là hạnh phúc hoặc sống viên mãn — như mục thiện tối thượng, đạt được qua thực hành các đức hạnh đạo đức và trí tuệ dưới sự hướng dẫn của lý trí. Aristốt phân biệt các loại đức hạnh, nhấn mạnh ‘‘trung dung’’ như con đường giữa hai khuynh hướng cực đoan, và liên kết sự ưu tú đạo đức với việc hình thành thói quen cùng khôn ngoan thực hành (phronesis). Khuôn khổ đạo đức của ông, dựa trên quan sát và phân tích lý trí, đã ảnh hưởng đến các truyền thống triết học sau này — từ các trường phái Hellenistic như Chủ nghĩa Khắc kỷ đến các tư tưởng gia Kitô trung đại như Thomas Aquinas — và tiếp tục định hình các thảo luận hiện đại về đạo đức lấy đức hạnh làm trung tâm. Đạo đức Nikômachê vừa là luận văn triết học vừa là cẩm nang thực hành, kết nối lý thuyết suy tưởng với kinh nghiệm sống và củng cố vị thế của Aristốt như một kiến trúc sư trung tâm của tư tưởng đạo đức.